Bài đăng nổi bật
Vòng xuyến tình
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Năm 2000.
Khi đó tôi 48 tuổi. Đã đi qua 3 cuộc chiến tranh chống Mỹ, chống Polpot và chống Tàu, đã phục viên năm 1989 với quân hàm Đại uý, rồi kinh doanh đủ thứ thiên hạ cần. Xoay đủ các mặt hàng rồi dừng lại ở việc mở quán Cafe ngay tầng 1 (Nhà tôi là nhà mặt phố, bố con tôi ở tầng 2, còn tầng 3 chỉ có bếp ăn và phòng thờ, có một khoảnh sân thượng chừng 14m vuông). Quán mang biển hiệu tên của vợ, cũng là tên của một người con gái luôn ngự trị con tim mình Coffee Lê.
Mở quán được hơn năm thì vợ tôi bệnh nặng rồi qua đời khi đứa con gái duy nhất mới 7 tuổi. Lấy nhau muộn, sinh đẻ muộn và vợ tôi bị cắt bỏ cả hai buồng trứng ngay sau khi sinh vì bị u bướu. Vợ chết, một mình nuôi con nhưng tôi không bỏ việc kinh doanh. Thuê 3 nhân viên phục vụ, một cặp vợ chồng người Ninh Bình, chồng chuyên xếp & trông giữ xe cho khách, vợ thì vừa làm tiếp viên vừa lau rửa đồ và nấu cơm cho cả bố con tôi và mọi người trong quán, người thứ ba là một cô gái trẻ người mãi trên Cao Bằng, theo CMND thì tên cô trùng tên với ng vợ đã mất của mình, tên cô bé là Lục Thị Lê, người Tày, sinh năm 1972, nghĩa là mới 18 tuổi. Cô bé này đã làm ở quán của anh bạn từ năm trước và đã được học 3 tháng về pha chế các loại Cafe theo khẩu vị mà khách chọn. Ông bạn cũng có quán Cafe ở phía Nam thành phố, thấy tôi vất vả tự pha chế nên bảo: ” Tôi cho ông mượn con bé pha chế bên tôi vì tôi đã có 2 nhân viên chuyên nghiệp rồi, nếu ưng thì để nó ở đấy làm!”. Thế là Lê “bé” (Tôi gọi tên cô luôn kèm theo chữ “bé” để không nhầm khi nhắc đến vợ) thành nhân viên của tôi. Phải công nhận cô bé khéo tay, niềm nở và khá xinh.
Tôi rất thích và động viên cô bé mặc trang phục dân tộc mình khi phục vụ khách. Kể từ khi có cô bé, quán tôi khách đến cứ nườm nượp. Cô bé cũng nhanh nhẹn, tháo vát. Hai vợ chồng người Thanh cũng theo sự khôn khéo hướng dẫn và sắp xếp của cô bé nên việc quán xá không úi xùi, bề bộn và lúng túng khi đông khách. Tôi thấy mình cũng nhàn nhã hơn để có thời gian gặp gỡ bạn bè, giao lưu đây đó và chăm chút cho đứa con gái bé bỏng. Con bé học ngay trường Tiểu học cách nhà chỉ ngót 100m, nên bé tự đi đến lớp và tự về khi tan trường, thỉnh thoảng tôi mới đưa, đón con để hướng dẫn, dặn dò mọi thứ cho một đứa trẻ khi ra khỏi nhà phải như thế nào.
Một bữa, bé Lê bảo tôi:
– Em Nhạn (tên con gái tôi) học gần nhà thì chú cứ để cháu sáng đưa, chiều đón em cho. Chú cứ yên tâm. Việc ở quán, cháu sẽ trông nom cho chú chu đáo, chú ạ!
Tôi thực sự cảm động và tin tưởng ở cô bé vừa cập mười tám, đôi mươi này. Ở tuổi của cô, phần lớn các cô còn là học trò, nhõng nhẽo và chưa biết lo toan việc nhà. Còn cô, cô có thể làm các công việc của tôi khi tôi vắng mặt. Từ ngày có cô, tôi có nhiều thời gian đi đây đó hơn. Tôi bảo:
– Cháu mang đồ về quán mà ở. Có một phòng cho nhân viên vẫn để trống đấy. Về ở đây vừa trông quán cho chú, vừa đỡ mất tiền thuê trọ.
Thế là cô bé chuyển đồ về. Con gái tôi cũng rất quý và thích cô Lê. Dù chỉ hơn bé Nhạn chục tuổi nhưng tôi bảo bé phải gọi cô ý là Cô chứ không được gọi là chị.
Ban đầu thì Lê ” bé” có vẻ ngượng nhưng rồi quen, hai cô cháu cứ tíu tít cô cô, cháu cháu khi gần nhau. Tôi cũng thấy vui. Một lần, sau bữa cơm tối, khi vợ chồng (tôi gọi là vợ chồng nhà T) đã về nơi nhà trọ của họ và bé Nhạn đi lên phòng ở tầng trên, Lê ” bé” hỏi tôi:
– Cô cháu mất lâu rồi mà sao chú không lấy vợ để giúp chú việc nhà, để chăm lo cho em Nhạn và… đỡ hiu quạnh hả chú?
– Chú chưa lấy chứ không phải là không lấy. Với lại, giờ có cháu giúp chú rồi, chú cũng yên tâm không vội nghĩ tới việc đi bước nữa…
– Thế thì từ ngày mai cháu không giúp chú như nay nữa để chú thấy phải lấy vợ.
Tôi cười:
– Thế Lê định bỏ việc sau có 2 năm làm ở đây à? Lại phải kiếm người rồi. Mà biết có ai được như Lê không?
Thấy tôi chỉ gọi tên và không có đại từ xưng hô chú, cháu như mọi khi, Lê mở to mắt nhìn tôi rồi, nói:
– Ấy là cháu muốn vậy cho chú và cho bé Nhạn thôi chứ cháu có nói là bỏ… quán đâu?
Tôi nắm bàn tay bé nhỏ, mềm mại của Lê và giữ nguyên trong tay mình:
– Đừng bỏ… quán để đi đâu nhé Lê…
Lê úp bàn tay còn lại lên tay tôi mà không nói gì, mắt nhìn như vô định. Tôi cầm tay Lê áp lên mặt mình. Lê cứ để yên mặc tay tôi cầm tay của Lê xoa lên mặt, đưa vào môi với nụ hôn nhẹ nhàng. Tôi đứng dậy và nâng Lê đứng và ôm cô bé vào lòng, hôn mái tóc rồi dần tới trán, tới tai, cổ rồi dừng lại ở bờ môi mọng mềm và thơm làn hơi thở…
– Anh…
Lê chỉ nói đúng một từ và ngửa mặt nhìn tôi. Tôi nâng cằm em lên rồi hôn nhau cuồng nhiệt. Dìu nhau vào căn phòng nhỏ mà tôi dành cho nhân viên. Lê trở thành đàn bà kể từ khi em nén tiếng kêu đau lúc màng trinh bị xé rách. Lê trở thành người yêu của tôi khi cả hai cùng nói từ “Yêu”.
– Em là vợ của anh nhé! Tôi nói vào tai Lê khi nàng ghé đầu vào vai tôi.
– Vâng! Nhưng…
– Nhưng gì??
Lê đứng dậy, cầm tay tôi đi chậm, nhẹ lên tầng 3. Lúc này chắc con gái tôi đã ngủ. Cháu rất tự giác, tự lập kể từ ngày mẹ mất và qua rèn rũa của bố rồi gần đây nhờ những chỉ dẫn tỉ mỉ của Lê “bé”.
Lê bảo tôi mở cửa phòng thờ. Đốt mấy nén hương rồi Lê lầm rầm khấn. Tôi nghe rõ khi Lê nói chậm mà rành rọt:
– Em xin chị cho em được thay chị chăm sóc, an ủi anh và thương yêu dạy dỗ bé Nhạn… Rồi em vái 3 vái.
Bước ra ngoài khoảng sân, em chủ động ôm tôi và nhón gót để môi ngậm vào môi, lưỡi vờn cùng lưỡi…
– Mà… bây giờ em còn chưa biết tên của chị, ngay cả tên của anh em còn chửa nghe anh nói. Mấy năm chỉ gọi là… chú… Biết mỗi tên của bé Nhạn.
– A xin lỗi! Chị cũng cùng tên với em, chính vì thế nên anh gọi em là Lê “bé”, từ nay anh gọi em là Lê em, còn chị là Lê chị nhé. Anh tên là Tuấn, Lê Quang Tuấn. Em có muốn làm vợ anh không?
– Có! Em muốn và… em đã là vợ anh từ lúc em xin chị rồi.
Hôm sau, tôi dặn Lê làm mâm cơm tươm tất để cúng Lê chị và tuyên bố với mọi người như một buổi thành hôn. Mà có ai đâu? Chỉ có Lê, bé Nhạn và tôi là chủ cộng thêm hai vợ chồng nhà T cùng đứa con gái 13 tuổi, đang dịp nghỉ hè được bố mẹ cho ra HN chơi.
Mọi người đều vui vẻ.
Hai tháng sau, vừa mãn hè, lũ trẻ bắt đầu chuẩn bị khai giảng năm học mới. Bé Nhạn vào lớp 5. Sau khi Lê dẫn bé Nhạn đi mua sắm quần áo, đồ dùng học tập mới. Lê bảo:
– “Em thương anh và con lắm. Anh cứ để em sống vì anh, vì bé Nhạn và…”
Lê ngừng lời rồi cầm tay tôi đặt lên bụng, thì thầm: “Em có thai 3 tháng rồi anh ạ!”
Tôi mừng rỡ, ôm Lê vào lòng, hôn em từ từ xuống bụng đang dần dần nổi tròn.
– Anh vui lắm! Cảm ơn vợ yêu nhiều, nhiều lắm.
Ba tháng sau, vợ chồng nhà T xin nghỉ việc về quê ở hẳn vì bố mẹ già yếu. Vậy là quán giờ chỉ còn tôi với Lê, người vợ trẻ 20 tuổi đang chềnh ềnh bụng và bé Nhạn tròn 9 tuổi.
Thấy tôi bàn chuyện không bán Cafe nữa để nghỉ ngơi dưỡng sức. Lê bảo:
– Đừng anh! Em vẫn làm được mà. Nếu mình nghỉ thì em sợ sau này hết khách. Người ta quen quán mình rồi. Hay là…
– Sao em?
– Em đã từ lâu muốn xin anh cho chị gái em về đây làm cùng. Nhưng sợ anh không đồng ý. Chị ấy hơn em 2 tuổi thôi nhưng đã qua một đời chồng. Ở miền ngược lấy chồng sớm lắm. Giờ chị ấy cũng xuống HN nhưng làm thuê và học nghề ở tiệm hớt tóc. Em không muốn để chị ấy làm ở đó, lắm thứ phức tạp như người ta nói. Em thương chị ấy.
Tôi đồng ý ngay với thái độ đồng cảm và vui vẻ.
Ba hôm sau, Liên (Tên của chị gái Lê) đến. Một cô gái mới 22 – 23 tuổi nhưng nét khắc khổ và buồn buồn hiện trên mặt rất dễ nhận ra. Liên tiếp quản căn phòng cũ của Lê.
Phần 2
Nhìn Liên tôi thấy nhiều nét quen quen, nhất là nụ cười khoe cái răng khểnh bên trái miệng và nhất là đôi mắt. Cứ như tôi đã gặp ở đâu đó rồi. Có đôi lần tôi nhớ đến người con gái đầu đời mà tôi với em đã vụng về, đã lén lút trao nhau trái tim yêu nồng nàn, sôi nổi và mãnh liệt vì bị kìm hãm.
Em cũng tên là Lê. Tính ra thì em gọi tôi là cậu họ. Dù tôi và mẹ em cách nhau tới 4 đời nhưng vì họ nhỏ, ít người nên vẫn gần gũi. Mẹ em chỉ nhỏ hơn mẹ tôi 5 – 6 tuổi nhưng vẫn phân định ngôi thứ thím – cháu trong mọi hành vi của cuộc sống. Tôi và Lê bằng tuổi nhau nên khá thân thiết, đi đâu, làm gì cũng rủ nhau. “Cho có cậu, có cháu đỡ đần nhau” – Như mẹ của Lê, chị họ của tôi thường dặn dò. Trong nhà Lê là con thứ 2, trên có anh trai. Còn bên nhà tôi thì tôi là con út, trên còn có một anh và một chị.
Cũng chẳng cần những lời dặn dò của người lớn, tôi và Lê cứ gắn bó nhau như một lẽ tự nhiên. Từ nhỏ, trẻ con hay chơi trò vợ chồng, từng đôi trẻ đóng giả vợ và chồng để thi nấu cơm bằng nồi đất tự nặn và nấu canh bằng rau dền dại, rau muối với châu chấu, cào cào hay cá nướng để rồi thi xem cơm nhà ai ngon. Đôi nào thua thì phải đi lùa trâu cho đôi thắng cuộc.
Hoặc chơi những trò chơi mục đồng khác thì tôi và Lê cũng vào cùng phe.
Lớn lên một chút thì có những trò chơi hợp tuổi hơn và dần dần thấy ngường ngượng, e thẹn nhưng vẫn thích thú khi bên nhau.
Năm cả hai 17 tuổi. Với con trai thì tuổi này còn ngờ nghệch lắm. Nhưng với con gái như Lê thì đã biết đỏ ửng gò má khi tôi vô tình va chạm nơi ngực và nhiều lần tôi nghe Lê chỉ xưng tên và hỏi trống không, không còn cậu – cháu nữa.
Một buổi chiều hè năm ấy…
Ngồi trốn nắng, nóng trong vườn sắn đang mùa rợp lá lúc giải lao vì vớt đầy gánh rong dưới đầm mang về nuôi lợn. Lệ trải áo mưa xuống rãnh luống, trên lớp cỏ mật tươi mát để hai cậu cháu cùng ngồi. Quả là trời nóng bức thật. Tôi vẫn vô tư quần đùi, áo cộc ngồi đối diện. Chắc cũng bởi nóng nên Lê vén cao hai ống quần tới sát háng. Tôi liếc nhìn hai cặp đùi trắng hồng rồi bất giác nuốt nước bọt cái ực. Lê vô tư duỗi hai đôi chân thẳng về phía tôi rồi nằm ngả xuống. Đôi chân nàng chạm tới vòng chân đang khoanh tròn của tôi. Thấy khó chịu nhưng không lỡ hất ra, tôi nhẹ nhàng cầm hai chân Lê gác lên đùi mình mà không nảy sinh suy nghĩ tầm phào nào. Lê cứ để yên và nằm im, nón úp trên mặt nên tôi không biết Lê thức hay ngủ. Tôi cũng gà gà buồn ngủ khi tay vẫn đặt lên đầu gối của Lê. Không biết do mỏi bởi nằm lâu một tư thế hay sao mà chân Lê nhẹ nhàng co lên kéo theo cả tay tôi. Trong mơ màng nửa tỉnh, nửa say, bàn tay tôi trượt theo đùi Lê dần dần tới vòng ống quần nơi háng của Lê. Vẫn mơ màng, tôi thấy Lê cầm giữ tay tôi và lăn qua, lướt lại trên mảng đùi trắng mốp, nần nẫn của cô gái bước vào tuổi 18. Tôi đã tỉnh hẳn và háo hức xoa, hăm hở vuốt ve trên làn da mềm ấm. Tôi nghe tiếng thở dài rất nhẹ mà sâu dưới mái nón đang che trên mặt Lê.
“Gái thở dài, trai nằm sấp” – Tôi đã nghe câu này từ những người lớn để ám chỉ tuổi trưởng thành về sinh lý với những mong muốn không nói được thành lời của đám thanh niên nam, nữ từ tuổi trăng tròn.
Tôi cứ say mê vuốt ve, cũng chẳng biết tự bao giờ tôi dùng cả hai tay xoa vuốt lên hai đùi của Lê, mà không nói lời nào. Lê hất vội cái nón ra khỏi mặt, cặp má hồng rực lên, mắt long lanh như mời gọi. Cũng chỉ như là 1 bản năng của giống đực, tôi úp mặt xuống cặp đùi ấy để hít hà cái mùi thơm da thịt đang lan tỏa từ cặp đùi của Lê. Lê kéo tôi trườn trên thân thể đang căng tràn của mình đến lúc môi tôi chạm vào môi em. Trời đất như quay cuồng, như mộng mị. Hai tấm thân dần dần lõa lồ, quấn quýt vào nhau. Khi em cầm dương vật cứng nhắc của tôi kéo kề vào âm hộ đang dầm dề dâm thủy thì tôi như con thú ấn mạnh vào khe đào nguyên. Một tiếng kêu như bị kéo rạch, gai đâm… Những tiếng rên la trong cuống họng, những ngón tay cào cấu, bóp nặn…
Tôi dúm mông cùng lúc Lê ưỡn lên… Từng đợt tinh trùng nóng hổi, lần đầu tiên được nén rồi phóng ra ào ào… Rồi cả hai ôm nhau nằm ngủ lúc nào không hay cho tới lúc mặt trời đã sà thấp dưới ngọn tre. Lê lay tôi dậy. Dụi mắt nhìn đã thấy Lê mặc quần áo từ bao giờ. Lúc này tôi mới thấy đắm say, mới trân trân nhìn ngắm khuôn mặt và nụ cười ngượng nghịu, lấp ló chiếc răng khểnh nơi khóe miệng. Tôi lại đè ngửa Lê xuống mà cởi tung áo và tụt truồng em ra. Giờ tôi mới vò nắn hai bầu vú thanh xuân với quầng vú đỏ hồng và núm vú nhỏ xinh của Lê. Mặt tôi úp sụp lên ngực Lê. Tôi mút, tôi bú… rồi dụi dần xuống dưới háng em. Mặt tôi chạm vào mu Ɩồŋ với chòm lông mềm mại, lưỡi tôi quét liếm dọc khe Ɩồŋ. Một mùi là lạ, ngầy ngậy, nồng nồng… Tôi liếm và nuốt hết chả kịp phân biệt được mùi và vị của thứ chất nhờn đang trôi theo lưỡi tôi vào cuống họng. Lê quằn quại. Lê thở dồn dập. Lê rên lên ư ư… Lê cong ưỡn và hào hứng khi tôi đút con ċặċ cường tráng tuổi 18 của mình vào sâu trong âm hộ em mà thúc, mà dập, mà phun trào dòng tinh khí sang em…
Những ngày sau, rồi những ngày tháng sau đó, hai chúng tôi cứ say mê, cuồng nhiệt trao, nhận…
Một đêm khi đi trực chiến,(ở nông thôn miền Bắc trong những năm chiến tranh, tuổi thanh niên chưa đi bộ đội thì tham gia dân quân vũ trang, tập quân sự và gác đêm canh giấc ngủ cho làng xã), ngồi bên nhau dưới ánh trăng. Khi hôn nhau và nói chuyện yêu đương… Lê bảo:
– Mình có lấy nhau được không hả Tuấn? Em sợ hai nhà không cho chúng mình lấy nhau. Em sợ lắm…
– Việc gì phải sợ? Để anh nói với bố mẹ chọn ngày ăn hỏi rồi cưới trước khi anh đi bộ đội…(Tôi đã có tên trong danh sách nhập ngũ vào đầu năm sau – Anh rể họ tôi tức bố của Lê là Xã đội trưởng kiêm Chủ tịch xã đã thông báo như vậy rồi.)
– Đừng vội anh ạ! Để em hỏi dò ý của Cô Ân (Là cô ruột của Lê, cũng là con nuôi của bác ruột tôi. Lúc đó chị Ân là Chủ tịch Hội phụ nữ xã).
Mấy hôm sau, Lê sang nhà tôi lúc không ai ở nhà, chỉ có tôi và em, em buồn lắm. Vừa khóc, vừa kể:
– Em nói chuyện với cô Ân rồi. Cô ấy bảo không được. “Thiếu gì người trong làng, trong xã mà hai đứa chúng mày cậu với cháu lại đòi yêu nhau, cưới nhau? Tao cấm chỉ, nghe không! Nếu không nghe, tao sẽ thưa chuyện với chú thím tao (tức bố mẹ tôi) để ngăn cấm…”. Làm sao bây giờ hả anh?
Tôi thẫn thờ không nói ra được thành lời. Rồi em lại cuốn hút tôi vào cuộc mây mưa tình ái…
Hồi ấy, có nhóm thợ xây dựng công trình thủy lợi đến quê tôi làm cầu, cống đường kênh tưới tiêu. Toàn đàn ông cường tráng, tôi chỉ biết tên mà chưa hề tiếp xúc với ai trong số họ. Vì họ đến vài ba tháng lại cuốn gói đi nơi khác. Họ cũng ở cùng trong các nhà dân và hay tán gái làng. Đám thanh niên nam làng xã tôi không hề ưa thích họ.
Tôi và Lê cứ vẫn yêu nhau, vẫn làm chuyện vợ chồng thường xuyên mà chẳng có gì để phòng ngừa có chửa…
Ngày tôi nhập ngũ, Lê khóc như mưa và ủ rũ, xanh xao lắm. Đêm trước ngày lên đường, Lê dâng hiến như dốc cạn tình và sức cho tôi. Tôi cũng đáp lại em với yêu thương và gắn kết như chưa hề có những cản ngăn. Lê trao cho tôi bức khăn thêu hai chữ T& L Ɩồŋg vào nhau. Một đôi chim nhỏ đang vờn nhau, đính mỏ vào nhau.
Rồi tôi lên đường nhập ngũ… Rồi dằng dặc những tháng năm bươn bả hành quân và chiến đấu mà chả còn tư tưởng nghĩ đến tương lai. Xác định là có thể hy sinh nên đa số đều như một trào lưu trong tư tưởng là đừng hy vọng ngày về vì “càng hy vọng càng dễ sinh ra tiêu cực…”.
Rồi tôi cũng trở về.
Hỏi đến Lê thì thấy nói sau khi tôi đi, Lê có chửa. Sợ mang tiếng chửa hoang, sợ ảnh hưởng đến cả nhà, cả họ (khi đó gái chửa hoang bị dè bỉu, phê phán và lên án khiếp lắm!), Bà cô của Lê (Chị Ân) đã bài binh, bố trận sao đó mà anh chàng công nhân làm cầu cống xin cưới Lê làm vợ lúc em đã có bầu. Hỏi giờ Lê ở đâu thì không ai chịu nói cho tôi biết. Tôi buồn mất mấy năm. Cũng chính vì thế, gần 40 tuổi tôi mới lấy vợ. Vợ tôi là gái thành phố nên cũng chẳng chịu lấy chồng sớm làm gì. Khi cưới nhau vợ tôi đã trên 30. Mãi mới sinh được con Nhạn thì vợ tôi mất. Những đêm ôm con ngủ, nhớ đến Lê là tôi lại thẫn thờ. Ước tìm lại được em…
Nói tiếp chuyện của Liên.
Liên cùng em gái quán xuyến việc cửa hàng Cafe của tôi và chăm nuôi con Nhạn như ruột thịt, chu đáo với tôi từng ly, từng tí. Biết quan hệ của tôi với Lê “em”, biết đứa con trong bụng Lê là con tôi, biết… Nhưng Liên không nói gì và cứ lặng lẽ sống, không niềm nở nhưng rất ân cần.
Những đêm nằm bên Lê, Lê kể cho tôi nghe về hoàn cảnh nhà mình và tình cảnh của chị gái mình. Qua Lê, tôi biết bố em đã mất từ chục năm nay. Mẹ đang ở nuôi đứa em gái út 11 tuổi ở quê. Chị Liên lấy chồng sớm, anh chồng người Tày dính vào buôn bán thuốc phiện đang ở tù với án chung thân, thoát tử hình vì có ông bà, bố mẹ là cơ sở cách mạng có công lớn trong kháng chiến chống Pháp. Mới đi tù được 3 năm thì anh ấy viết đơn gửi ra xin ly dị vợ để chị được tự do. Nhưng đã mấy năm rồi vẫn chưa chịu lấy chồng.
Hôm Lê sinh con trai, cả nhà mừng lắm. Con Nhạn cứ đòi vào thăm em bé, thăm mẹ Lê (Nói thêm, từ ngày nào đó tôi đã được nghe con gái tôi và Lê cứ âu yếm mẹ, con với nhau tôi thấy như được an ủi rất lớn). Tôi không gọi Liên là chị vợ cũng chẳng dám gọi xếch mé. Còn Liên cũng chỉ gọi tôi là anh, xưng em. Con Nhạn cũng quý Liên. Nó bảo: “Bây giờ con có hai mẹ nhá. Mẹ Liên là mẹ chị, mẹ Lê là mẹ em”. Nhìn thấy ánh mắt và nụ cười của con bé, tôi thấy vui.
Rồi một lần, Lê nói với tôi ngập ngừng:
– … Hay anh lấy luôn cả chị Liên em làm vợ đi anh. Để chị ấy đỡ buồn khổ. Nhìn chị ấy em thương lắm. Mẹ dặn em phải chăm chút, động viên chị ấy. Mẹ thương chị Liên nhiều lắm. Mà hình như mẹ với chị có điều gì đó cố giấu em…
Thú thực là tôi cũng thương Liên. Ngoài hoàn cảnh ra, Liên như một hình ảnh còn ấn tượng rất đậm trong tôi để nhớ về Lê trước đây ở quê nhà nay tự nhiên mất tích. Phải nói rằng Liên đẹp hơn em gái, kể cả làn da, vóc dáng…
– Em cứ nói thế. Liên biết là em bị mắng và anh bị mang tiếng đấy. Với lại… biết Liên có suy nghĩ như em không?
– Chị ấy nói với em rồi! Nếu anh chịu thì chị ấy chấp nhận. Nếu không cũng… xin anh đứa con để đẻ và nuôi chứ không lấy chồng…
Khi thằng con trai của tôi và Lê tròn tuổi. Lê đưa bé Nhạn đi mua sắm đồ mừng. Chỉ còn tôi và Liên ở nhà. Hàng quán bây giờ chỉ mở vào buổi chiều cho tới 9 giờ tối. Liên bế cu Tùng (tên con trai tôi) ru ngủ. Khi cu cậu ngủ yên, Liên đưa thằng bé cho tôi:
– Anh bế con nhé. Để em xuống dọn dẹp dưới nhà…
Tôi giơ tay đón con, vô tình tay ấn vào vú Liên. Liên đỏ mặt nhìn tôi, không nói gì.
– Xin lỗi Liên nhé!
– Anh…
Tôi nhìn thấy khuôn mặt đờ đẫn của Liên mà không thể cầm lòng. Tôi ôm cả Liên và thằng bé vào vòng tay mình.
– Anh để… em đặt con xuống đã. Nó vừa mới ngủ…
Đặt con tôi xuống giường, đắp tấm chăn mỏng cho nó xong Liên đứng thẳng hướng mặt về phía tôi như muốn nói, như đợi chờ…
Thế là tôi và Liên thành vợ chồng ngay trên giường mà tôi và Lê đã từng ân ái…
Tôi cũng hôn khắp người Liên. Một mùi hương ngan ngát, quen quen. Cũng tiếng kêu rên khi dương vật tôi ấn dập vào sâu tận cổ tử cung em. Cũng điệu bộ quằn quại, cấu véo lưng tôi và vỡ oà sung sướng khi tôi xuất tinh vào Ɩồŋ Liên… Tôi như đang thấy cuốn phim cũ hiện lên: Lê đây ư? Cháu Lê của cậu Tuấn đây ư? Người tình đầu tiên khi tôi và em cùng 18 tuổi đây ư…
Tôi và Liên giao hoan tới ba lần liên tục mà cu Tùng cứ ngủ tì tì.
Lê và con Nhạn tíu tít về nhà khoe bày các thứ đã mua được ra đầy giường.
Bé Nhạn tíu tít:
– Mẹ Liên bao giờ có em bé thì con và mẹ lại đi mua đồ nhé.
Liếc sang Liên, tôi thấy má Liên ửng hồng, ánh mắt như vui cười chứ không u sầu nữa.
Tháng sau, Liên bảo:
– Em có chửa rồi anh ạ.
Biết chuyện Lê và bé Nhạn vui lắm.
Lê bảo:
– Để thu xếp xem rồi cả nhà mình lên Cao Bằng thăm bà ngoại và dì Thoa nhé. Rồi còn về thăm quê nội nữa chứ.
Tôi nhất trí và nói:
– Anh sẽ lái xe đưa cả nhà mình về hai quê.
Cũng từ ngày Lê làm cùng tôi rồi Lê có chửa, sinh con cho tôi tôi vẫn chưa đưa Lê về quê cùng bố con tôi bao giờ.
Đêm ấy…
Tôi và Liên ngủ cùng phòng, xoa lên cái bụng chửa to tròn của Liên rồi làm tình với nhau. Tôi đột ngột hỏi Liên về tình cảnh của gia đình em mà tôi còn thắc mắc mà Lê”em” không biết rõ.
Liên ôm chặt tôi trong vòng tay, áp cái bụng bầu căng tròn và ấm nóng vào bụng tôi, nâng hai bầu vú nặn sữa non dí vào miệng tôi: “Chồng bú đi cho nay mai dễ ra sữa nhiều để con nó bú. Em yêu chồng, cảm ơn chồng vì tất cả. Nhất là thương yêu cả hai chị em em…”
Rồi Liên thủ thỉ kể:
– Em tuy mang họ Lục nhưng mẹ bảo bố ruột của em là người Kinh, quê mẹ ở…
Tôi cứng người khi nghe đến tên làng, tên xã nơi tôi sinh ra, lớn lên. Tôi càng đau đớn khi…
– Mẹ em bằng tuổi anh đấy, chồng ạ. Cũng chẳng sao nhỉ. Mẹ cũng tên là Lê đấy anh ạ. Mẹ bảo bố ruột em là người đầu tiên mẹ yêu và rất yêu mẹ. Mẹ có chửa em nhưng không nói cho người yêu biết vì bố em đi bộ đội ngay khi đó. Về sau bố dượng em mới lấy mẹ em, chấp nhận em là con ruột. Từ ngày lấy dượng, mẹ không dám về quê vì những lời bàn tán. Rồi sau mẹ sinh thêm em Lê, rồi đến em Thoa. Chuyện này mẹ chỉ nói với riêng em và sau khi bố dượng em mất. Mẹ nhiều lần khóc với em và bảo: “Rồi sẽ có ngày bố đẻ con sẽ tìm con, lúc ấy con cũng đỡ khổ và mẹ mới yên lòng. Mẹ tin ông ấy sẽ tìm con, tìm mẹ. Vì trước còn dượng nên mẹ giấu mọi người ở quê. Nay thì khỏi cần. Đợi khi nào đó mẹ sẽ đưa các con về quê mẹ, quê bố đẻ ra con. Nhưng… con chớ vội nói với em Lê nhé. Nó là đứa nhạy cảm và dễ tủi. Rồi tự mẹ sẽ nói…”.
Tôi choàng tay ôm chặt Liên vào lòng, hôn lên trán, lên mắt và khắp người Liên mà không nói được gì. Thấy tôi im lặng, Liên bảo:
– Chồng không hỏi gì à? Thế thì hôn vợ nữa đi và… ấy tiếp đi. Tháng sau là sắp tới ngày em sinh con cho chồng rồi. Phải kiêng và bàn giao chồng cho em gái đấy…
Rồi tôi như mộng mị thực hiện chức năng làm chồng.
Cả Liên và Lê không thể biết những suy nghĩ đang gào thét, đang giằng xé trong tôi.
Thật oan nghiệt! Thật chua xót! Chính người nằm cạnh tôi đây, người đang mang giọt máu của tôi trong bụng, người đã cùng tôi, cùng Lê “em” và con gái Nhạn của tôi đang vun đắp hạnh phúc của một gia đình lại chính là đứa con gái ruột của tôi với người cháu họ xa đã từng yêu thương hạnh hưởng ân ái vợ chồng. Người đó:
Là người mà chưa bao giờ nhạt nhoà trong trí nhớ của tôi: LÊ!
Người mà luôn song hiện trong tâm trí tôi cùng ng vợ chính tắc của tôi, ng đã sinh cho tôi bé Nhạn, con gái yêu thương, bé bỏng của tôi, người đã rời bỏ tôi, chia xa cõi tạm: LÊ!
Người mà đã run rủi trời định cho tôi người con gái thứ 2 để làm vợ thương yêu và có con trai cho tôi: LÊ!
(Giờ tôi có ba LÊ đều là vợ và cũng đều có con với tôi)
Và cũng chính người đó đã sinh cùng tôi ra Liên đề bây giờ chính con gái của chúng tôi lại mang thai cùng bố đẻ mà vẫn ngày ngày ân ái chuyện vợ chồng cùng nhau.
Tôi tự nhủ lòng rằng phải nói rõ với cả Lê và Liên trước khi gặp mặt người tình của tôi, người vợ đầu của tôi, đẻ ra hai người vợ hiện nay của tôi.
Nhưng có lẽ phải chậm hơn dự kiến ban đầu vì Liên mang thai đôi. Phải nghỉ nhiều tháng sau sinh và để tôi tìm cách nào êm thấm nhất.
Phần 3
Nói vậy là để muốn trì hoãn với Liên & Lê việc lên thăm bà ngoại. Bởi lẽ Liên sắp sinh và cái cơ bản là tôi muốn “thám thính” tình hình trước đã, vả lại tôi còn chưa biết rõ quê quán của 2 nàng.
Trong những lúc nằm kề bên nhau, tôi gợi ý hai nàng để được nghe thêm các tư liệu, hồ sơ trước khi vào cuộc “trinh sát thực địa”.
Tôi đã biết rõ quê của hai bà vợ là xóm X, xã Y, huyện Trùng Khánh, Cao Bằng. Hồi ấy không có điện thoại di động nên mọi liên lạc giữa mấy mẹ con đều phải ra bưu điện để đăng ký cuộc gọi hoặc nhắn tin, gửi tiền…
Hàng tháng hai chị em cùng tích cóp để gửi tiền về cho mẹ nuôi em. Từ ngày ra HN làm ăn, chỉ mỗi năm một lần về vào dịp Tết mà thôi.
Liên sinh đôi hai cu con bụ bẫm. Tôi đặt tên là Trần Liên Trung và Trần Liên Hùng. Đồng thời đổi tên đứa con trai của tôi với Lê “em” là Trần Lê Tùng.
Đã cận Tết 1994 – 1995 rồi. Tôi bảo:
– Để sang đầu năm cho hai thằng nhỏ cứng cáp đã thì cả nhà mình đi du xuân về hai vùng quê.
Quán Cafe chỉ bán cầm chừng để giữ khách, chứ 2 bà chủ thì còn bận túi bụi việc nuôi con nhỏ. Bé Nhạn cũng đã 12 – 13 rồi.
Tôi thuê thêm một người giúp việc và một người bán quán để đỡ vất vả cho hai nàng. Tôi bảo:
– Để anh được yên tâm đi chơi thăm bạn bè mấy ngày, còn về sớm để lo Tết.
Vậy là tôi một mình, một ngựa đi Cao Bằng.
Hồi đó đường xá không được rộng rãi, phẳng phiu như bây giờ nên chuyến đi khá vất vả.
Tìm về đến vùng quê heo hút, cách Thị trấn chừng 3 km. Hỏi đúng tên xóm, tên xã, tôi dừng xe ghé ngồi quán nước dưới một gốc đa ven đường. Vừa uống nước, vừa khêu gợi để hỏi han về nhà cửa của Liên & Lê.
Bà chủ quán nước cũng hay nói chuyện và hóm hỉnh. Chỉ tay sang phía bên kia dộc ruộng trũng, có mái nhà thấp lè tè, lợp lá cọ. Bà chủ quán bảo:
– Đấy! Nhà đấy! Mẹ chúng nó là người Kinh mà.
Một đám trẻ đi học qua trước quán. Bà chủ quán rối rít vẫy gọi:
– Này! Này Thoa ơi vào bác hỏi này…
Một cô bé cao, gầy chạy lại. Bà chủ quán chỉ vào tôi:
– Đưa bác này về nhà nhé. Hai chị mày gửi quà về đấy.
Cô bé mở to mắt nhìn tôi, không nói gì rồi gật đầu. Tôi hỏi bà chủ quán chỗ để tôi gửi xe.
– Bác cứ để đây, em trông giúp. Còn để gửi đến ngày mai thì phải đưa vào sân trường mẫu giáo mà gửi.
Tôi trả tiền nước và cáo từ. Dắt bé Thoa ra xe. Cô bé ngượng nghịu đi theo. Trên xe, ngồi cạnh tôi, thỉnh thoảng cô bé lại hướng mắt sang nhìn tôi như tò mò, như dò hỏi, như cảnh giác mà không nói câu nào, chỉ trả lời cộc lốc khi nghe tôi hỏi. Gửi xe vào trường xong, một tay tôi xách Vali chứa đầy quần áo mới mùa đông đã mua để làm quà, còn tay kia một bao tải dứa căng phồng bánh kẹo tôi đã mua và mang theo từ Hà nội rồi cùng bé băng qua dộc ruộng để lên đồi, nơi có mái nhà đơn sơ.
– Mẹ ơi! Nhà có khách này!
Từ phía sau, một thiếu phụ dáng tần tảo, lam lũ tay bê rổ trong có mấy quả mướp, khăn trùm kín bởi đang mùa lạnh ở miền núi lại càng lạnh hơn.
Cánh cổng bằng tre phên nứa vừa hé thì cô bé Thoa chạy vụt vào nhà.
Tôi ngẩng mặt lên. Mắt Lê tròn xoe, cái rổ trên tay rơi xuống đất.
– Ơ! Ơ… Rồi bất ngờ Lê ôm chầm lấy tôi, khóc rưng rức, thổn thức và ngắt quãng:
– Câu… cậu… Có phải anh không hả Tuấn? Anh đi đâu mà giờ mới tìm em? Anh ơ… ơi… Rồi Lê đấm thùm thụp lên ngực tôi.
Tôi ôm Lê vào lòng, hôn lên mái tóc đã sớm những sợi bạc của người đàn bà trên 40 của tôi mà lòng thắt lại vì thương, vì thấy mình có tội. Tôi nghẹn ngào:
– Mình vào nhà đi em. Ngoài này lạnh đấy…
Lê cúi nhặt cái rổ và mấy quả mướp rồi đi vào. Cô bé chạy ra. Lê ngập ngừng nói với con:
– Thoa! Con chào… bác Tuấn đi. Bác Tuấn ở dưới quê lên chơi đấy…
Cô bé lí nhí chào tôi rồi ngỡ ngàng hỏi mẹ:
– Quê nào hả mẹ? Con chưa…
– À, quê ngoại mình mà. Giờ con sang quán bác Thẩm mua cho mẹ gói trà nhé, lát mẹ trả tiền.
Cô bé nhanh nhẹn đi ra cổng. Còn lại tôi và Lê. Tôi ôm chặt Lê vào lòng. Người đàn bà của tôi tuy năm tháng thời gian đã làm lu mờ những nét đẹp thời con gái nhưng với tôi thì những gì đã qua bây giờ đang trỗi dậy để thốt lên một câu từ sâu thẳm nơi con tim đang dồn nhịp:
– Lê! Anh nhớ Lê! Sao em trốn anh mãi thế???
Những nụ hôn, những lần tìm trên cơ thể nhau của bốn bàn tay cứ cuống quýt trên từng vết da từ quá khứ lại quay về.
Thấy cánh cổng xịch mở kẽo kẹt, Lê vùng ra khỏi tay tôi:
– Con nó về đấy!
Bé Thoa đưa cho mẹ gói trà rồi bảo:
– Mẹ ơi! Con sang nhà bá Thân chơi nhé.
– Ừ! Nhớ về ăn cơm.
Tôi bảo:
– Thoa ơi! Bác cho quà này.
Rồi mở vali lấy áo lông, giày vải và những bộ quần áo mà tôi đã mua với kích cỡ tôi lấy dáng bé Nhạn làm chuẩn có dự đoán sẽ dài, rộng hơn chút xíu vì tôi biết bé Thoa hơn con tôi 1 tuổi. Xong, tôi lôi mọi thứ bánh kẹo từ bao tải bày ra chõng.
– Quà Tết cho hai mẹ con này.
Thoa cầm gói kẹo lạc rồi chào tôi định chạy ra. Lê túm tay con dắt ra sân, nói gì đó với con bé mà chỉ thấy nó gật gật cái đầu.
Lê quay vào nhà, lao đến bên tôi. Lại khóc rất to, lại cào, lại cấu với những lời trách cứ, than vãn…
Lê kéo tôi vào trong buồng, bật điện. Một thứ ánh sáng đỏ quạch, yếu ớt nhưng đủ để chúng tôi nhìn rõ nhau.
Như một lẽ thường tình, Lê nằm trên giường mặc cho tôi luống cuống cởi từng thứ trên thân thể từng người. Tôi lại diễn lại những cảnh mà trên 20 năm trước trên khắp thân thể trần truồng của Lê. Lê cũng vậy. Những tiếng rên la cùng âm điệu cũ. Khi tôi xuất tinh và nàng ưỡn người đón nhận. Rồi như chợt nhớ ra, Lê bảo:
– Chết! Em quên không bảo anh đừng cho vào. Nhỡ có chửa thì… à, mà thôi kệ!
Sau cú đúp, nằm bên nhau, Lê kể về những gì mình đã trải qua:
‘Anh đi rồi, em mới ân hận bởi giấu không cho anh biết mình đã có chửa. Em sợ lắm chứ. Sợ bố vì ông ấy nghiêm khắc và dữ đòn. Sợ nhà bên anh chê trách. Sợ làng xóm và chúng bạn dị nghị, đàm tiếu. Nhưng không thể nói với ai, em đành thú nhận với cô Ân. Cô ấy chửi em ghê lắm. Nhưng hôm sau, cô ấy hỏi em là có ai biết không và anh có biết không? Em lắc đầu và quả quyết rằng chỉ em và cô biết cái thai đầy tháng tuổi là con của anh. Cô ấy bảo để cô lo. Rồi sau đó thế nào không biết, chỉ thấy mấy anh công nhân hay vào nhà chơi hơn mọi khi. Trong số ấy, có bố của hai đứa con sau của em. Anh ấy tên Sèn, Lục văn Sèn, người Tày. Anh ấy hiền lành, chất phác và ít nói. Thế rồi anh ấy bảo muốn lấy em làm vợ và hỏi em có đồng ý không? Anh biết rồi đấy! Nhưng em cũng nói thật hết với anh ấy về cái thai trong bụng, chỉ một điều không hề nhắc đến tên người làm cho em có thai và nói nếu anh ấy không chấp nhận thì không bao giờ em đồng ý. Anh ấy bảo: Con anh mà! Người Tày nói ít thế thôi nhưng nói là làm đấy. Thế là cưới khi cái bụng 3 tháng đã nhu nhú, dễ nhận ra mà không cách nào giấu được. Ấy vậy mà bố em tuyên bố cạch mặt và đuổi đi ngay sau khi cưới vì làm nhơ nhuốc, mang tiếng nhà có con gái ăn cơm trước kẻng. Anh Sèn đưa em về Cao Bằng và cũng chẳng để lại nhiều thông tin cho bên vợ. Ngày bố em mất thì đang có chửa đứa thứ 3. Anh ấy đặt tên trùng tên của em là Lê. Anh ấy bảo tên trùng tên mẹ cũng tốt mà, để dân bản dễ gọi. Đứa con của anh thì tự em đặt tên đấy. Anh biết sao không? Vì em nhớ anh, nhớ một lần đi mò rau lợn ở đầm sen, anh đã hái những bông hoa sen trắng cho em và bảo: Cho Lê này! Sen là Liên nhé.
Ngày bố mất, chỉ có em và con Liên dắt díu nhau về. Ở nhà đúng một ngày rồi vội vã ngược, nhưng cũng kịp dắt con sang bên ông. Hình như có linh tính hay có ai hé lộ chuyện anh với em hay sao mà mẹ anh ôm cái Liên (lúc đó 4 tuổi, tiếng Kinh còn chưa thạo) vào lòng rồi bâng khuâng, chậm rãi: “Bà thương hai mẹ con lắm, nhưng chẳng biết làm sao. Cũng thương nhớ cậu Tuấn nay chả thấy tin tức gì, cứ biền biệt. Mà thời buổi chiến tranh thế này…” Em giật mình và cũng sợ. Sau lần đó, em còn 2 lần nữa về quê. Đó là hôm biết tin bố anh, rồi mẹ anh mất. Còn mẹ em mất cũng chẳng về được vì con bé Lê ốm yếu, vì nghèo khó, vì… Vậy là tính đến nay là trên 20 năm chỉ về quê có ba lần. Mọi thông tin ở quê đều do cô Ân và thông qua chị Thân ( là người Kinh lấy chồng Tày như em ở bản bên. Chị ấy biết và thân quý cô Ân nhà mình. Thế rồi, khi em sinh đứa thứ 3, con Thoa thì anh Sèn đi rừng bị ngã từ vách núi chết. Một mình nuôi ba đứa con gái. Cơ cực lắm mà không biết phải làm sao. Người nhà bên chồng thì toàn ở xa, đi cả ngày đường rừng mới tới. Còn nhà mình thì như vậy. Nhiều lúc em muốn chết nhưng thương các con và hy vọng gặp được anh. Rồi thì cũng qua. Hai đứa lớn đã biết đi làm kiếm tiền gửi về cho mẹ. Có điều cả năm trời mới gặp lại chúng nó. Không biết Tết này hai đứa có về không…’
Rồi đến tôi, tôi cũng kể hết những thăng trầm của cuộc đời và nỗi nhớ em như thế nào. Chỉ duy nhất còn giấu em một điều: Anh có thêm hai người vợ trẻ là con của em và con của chúng mình.
Tôi bảo:
– Rồi anh đưa em và các con về quê. Em sẽ về Hà Nội ở với anh. Mình sẽ là vợ chồng công khai, có đăng ký kết hôn, không việc gì còn phải giấu thiên hạ, dân làng nữa. Pháp luật không cấm anh và em thành vợ chồng.
Thấy mắt em lấp lánh ánh vui.
Tôi ở lại với mẹ con Lê hai ngày, hai đêm. Hai ngày, hai đêm ấy chúng tôi cứ điên cuồng trao nhận, say mê yêu để như muốn bù đắp cho nhau.
Trước khi về, tôi đưa cho Lê 50 triệu, số tiền không nhỏ hồi đó và hẹn ngày quay lại.
Về Hà Nội, cả nhà lại tíu tít quây quần.
Ba tháng xa Lê “mẹ”, tôi vẫn thỉnh thoảng gọi qua bưu điện để thăm hỏi. Lê chỉ nghe chứ ít khi hỏi chuyện tôi. Gần đây, Lê nhắn: ” Anh lên với mẹ con em đi anh!”
Tôi lại tìm cách tạm dối hai cô vợ trẻ để lên Cao Bằng với mẹ của hai nàng.
Lên đó, Lê khoe ngay là sắp có con. Tôi vui lắm!
Tôi đưa cho em bức ảnh mẹ con Lê ” em” và mẹ con Liên. Lê ” mẹ” ngạc nhiên hỏi. Tôi trả lời: Vì vợ nên anh đã tìm được hết.
Về nhà, tôi hé lộ dần những chuyến đi Cao Bằng vừa rồi là tìm đến nhà mẹ vợ. Hai nàng cảm động lắm.
Với Liên, một lần chỉ có tôi và Liên trong phòng. Tôi kể hết với Liên. Liên cúi mặt, lí nhí trong miệng:
– Thế… thế anh là…
– Anh là chồng em, là bố đẻ ra 2 anh em Liên Trung – Liên Hùng.
– Thế… thế còn mẹ và em?
Tôi quả quyết:
– Đều là vợ anh! Đều đã và còn tiếp tục đẻ con cho anh.
– Chịu anh rồi! Nhưng mẹ có biết hết chưa?
– Để sau khi mẹ em sinh em bé. Anh sẽ nói rõ. Chắc mẹ cũng chấp nhận.
Riêng với Lê “em”, nàng vô tư bảo:
– Chả sao cả! Anh với mẹ cứ là vợ chồng công khai. Còn em và chị Liên là vợ chỉ trong nhà mình!
Khi Lê ” mẹ” sinh con trai, nàng hạnh phúc lắm. ” Giờ em có con trai rồi. Giống bố Tuấn như tạc”.
Đúng vậy, cả bốn đứa con trai của tôi với ba người đều y chang bố đẻ ra chúng.
Các bạn có thể đoán ra, tôi nói như thế nào với Lê “mẹ” mà nàng vẫn vui vẻ chấp nhận khi biết hai đứa con gái của mình đều chung chồng với mình, và đặc biệt đứa con gái đầu (Liên) của nàng với tôi cũng là vợ của bố và sinh cho chồng nàng, bố của con nàng những đứa con trai kháu khỉnh.
Tôi mua thêm hai căn nhà kế bên và sửa sang thông nhau thành một khối liên hoàn để tôi và mỗi nàng đều có góc riêng tư mỗi khi giải quyết nhu cầu sinh lý.
Con gái của tôi học giỏi và đã đi du học tại Anh quốc.
Còn bé Thoa, cũng đang học năm 3 ĐH trong nước rồi. Cho đi du học, dứt khoát không đi. Bảo:
– Con không muốn đi xa mẹ Lê, chị Liên và chị Lê với các em đâu. Con không bao giờ muốn xa gia đình mình dù chỉ vài ba ngày, nhất là không muốn xa… bác Tuấn.
Tôi đã làm gì và như thế nào với bé Thoa mà cô sinh viên trẻ đẹp Lục Thị Thoa phải thốt ra câu ấy thì tuyền các bạn hiểu.
Chỉ biết rằng đến hôm nay gia đình tôi ngày càng đông đúc, quây quần và đầm ấm trong VÒNG XUYẾN TÌNH mà tôi và các bà vợ chung tay dựng tạo.
Cảm ơn mọi người đã chịu khó đọc.
— Hết —
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Nhận xét
Đăng nhận xét