Bài đăng nổi bật
Tù Vượt Biên
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Phần 1
Sau cuộc thẩm vấn, khoảng hơn 1 tiếng, Tuấn bị công an chấp pháp kết án tù 12 tháng về tội vượt biên và được chuyển sang đội 1, đội tù đi lao động. Đội 1 có khoảng trên 40 người, gồm cả nam lẫn nữ, ở trong một nhà lợp tôn, tường xây gạch, chia làm hai bằng một bức vách ngăn bằng ván dày. Đội lao động này phụ trách trồng cà chua và rau muống ở Bàu Sen, Vũng Tàu. Cán bộ quản giáo tên là Hạnh, mới trên 20, vui tính dễ dãi.
Nhà tù cách Bàu Sen khoảng 3 cây số, đi qua một khu nhà dân có mấy quán tạp hóa, rồi băng qua quốc lộ để đi vào Bàu Sen. Ngay chỗ quốc lộ rẽ vào Bàu Sen có một quán cà phê. Đội lao động được phép, tới đây là ngừng lại, đi vào quán. Cán bộ quản giáo luôn ngồi ở bàn anh tù đội trưởng. Cô chủ quán đẹp người, thân thể đầy đặn với những đường cong, thường mặc quần áo mỏng đầy vẻ khêu gợi. Cô thường đi lại dáng lả lơi và đứng lại lâu bên bàn cán bộ quản giáo. Đã qua 6 năm tù cải tạo ở Kà Tum, Suối Máu và Trảng Lớn, Tuấn thấy việc đi lao động ở đây như đi chơi. Mỗi sáng được ngồi quán nhìn mông, nhìn ngực với những đường khe của cô chủ, làm việc thì cạnh mấy cô tù cũng đầy đặn với những đường cong của vú, mông. Trái hẳn với những ngày lao động ở Kà Tum, Trảng Lớn, Suối Máu, đói khát, ít khi thấy bóng đàn bà. Tuấn nghĩ lao động kiểu này thì 12 tháng sẽ qua mau, cốt nhất phải giữ kín được lý lịch thật là sĩ quan cải tạo, mới được ra trại cách đây 1 năm. Tuấn luôn nghĩ về việc này, nhưng cảm thấy yên tâm vì khi bị bắt chàng không có giấy tờ và đã khai một lý lịch mới với nơi cư trú là Kinh Tế Mới Madagoui, Lâm Đồng. Khi khai như thế, Tuấn nhớ lời một ông công an, trong một bữa nhậu đã nói là tù quá nhiều loại, đám tù vượt biên là loại tù không quan trọng, bắt là việc phải làm, nhưng không sức đâu mà sưu tra lý lịch của đám tù này.
Đi lao động ở Bàu Sen được hơn hai tuần, Tuấn thấy được mấy điều:
Thứ nhất, việc trồng rau muống, cà chua không có gì nặng nhọc. Đất trồng gần đầm nước, trồng tưới dễ dàng.
Thứ nhì, giờ làm thoải mái, sáng làm từ 7 giờ đến 11 giờ, Buổi chiều từ 1 giờ 30 tới 5 giờ 30.
Thứ ba, nhà nước chỉ tốn gạo, còn đội tù góp tiền cho toán chị nuôi gồm 6 cô tù đi chợ mua cá, mua rau về nấu, nên tù có những bữa cơm trưa ngon lành từ bàn tay của các cô.
Thứ tư, khung cảnh lao động thoải mái. Bàu Sen dài tới trên cây số. Khi đi qua giữa đầm đầy sen, Tuấn có cảm tưởng là đi qua một thảm hoa sen với hương sen phảng phất. Giờ nghỉ trưa, đội tù chia làm mấy toán đi kiếm chỗ tát cá, và toán nào chiều về cũng có một xâu cá gồm cá rô, cá trê và cá lóc đã làm sạch, về trại chỉ việc cho vào xoong.
Tuấn không nhập vào mấy toán tát cá. Buổi trưa chàng tìm được một chỗ là cái chòi yên tĩnh ở sau nhà bếp, cắt mấy tàu lá chuối ở bụi chuối cả chục cây ở ngay cái chòi, trải ra nằm ngủ cho tới giờ làm buổi chiều. Cái bếp là chỗ của toán tù nữ. Họ chuyện trò rôm rả, cười vui. Khi Tuấn chập chờn đi vào giấc ngủ, vẫn còn nghe họ nói.
Đám tù lũ lượt ra khỏi tiệm cà phê, đi vào con đường đất cắt đôi Bàu Sen. Tuấn đi sau mấy cô, nhìn gần thì thấy lá sen, hoa sen và những cái mông mẩy, nhìn xa thì thấy dãy núi chắn ngang trước mặt có trụ hải đăng Vũng Tàu.
Bỗng cô gái đi gần Tuấn cất tiếng:
Lắng nghe chiều xuống thành phố mộng mơ.
Màu lam tím Đà Lạt sương phủ mờ.
Từng đôi đi trên phố vắng…
Bước chân êm giữa không gian, hoàng hôn thu màn đêm…
Có tiếng ở phía trước:
– Thu Hồng nhớ Đà Lạt hay sao mà ngày nào cũng hát bài đó?
Cô gái ngừng hát đáp:
– Chỉ thuộc có bài này.
Tuấn lên tiếng:
– Giọng hát không thua Thanh Tuyền, Hương Lan, Giáng Thu… lại đẹp nữa. Trước 75 mà đi hát chắc cô sẽ nổi tiếng liền. Thật uổng quá.
Có những tiếng cười của mấy cô phía trước. Thu Hồng quay lại, nhìn Tuấn nói:
– Em hát vu vơ vài câu theo thói quen. Anh khen như thế, em sợ anh ngạo em.
– Hát hay và đẹp, tôi nhắc lại. Có giọng như thế là thiên phú. Chắc cô biết giọng hát của mình. Giọng hát như thế mà bảo tôi ngạo là sao?
Có tiếng nói ở phía trước:
– Hồng hát hay lắm. Trong phòng nữ, ai cũng muốn nghe. Anh ấy khen đúng đấy.
Tuấn định nói thêm thì vừa đúng lúc những toán tù tản ra theo nhóm vào nhà kho lấy dụng cụ ra chỗ lao động.
Sau bữa cơm trưa, Tuấn ra cái chòi sau bếp, lấy cái võng trong túi xách ra treo ở hai đầu cột, nằm đu đưa, nghĩ về cô chủ quán cà phê mà sáng nay cô ta đã đứng lâu ở cạnh bàn Tuấn. Eo đó và lông mày, lông mi cong dài như thế thì Ɩồŋ phải to và lông phải phủ hết mu. Cô ta có cái nhìn rất lẳng, với những đường cong của mông, vú, khêu gợi dục tình. Tuấn có cái thú là mỗi sáng vào quán được nhìn những đường cong gợi tình ấy.
– Ô, anh Tuấn lại nằm võng. Anh kiếm ở đâu mà tài vậy?
Tuấn quay lại:
– À, cô Hồng, người nhà thăm nuôi mới đem, chớ kiếm đâu.
– Anh nằm chỗ này thật mát. Để em vào bếp lấy cái chiếu ra nằm nghỉ trưa ở đây, chớ trong bếp chật chội quá.
Tuấn cười:
– Phải đấy, cô ra đây nằm cho có bạn. Lâu nay chỉ mình tôi, cô độc quá.
Thu Hồng đi một lúc, đem ra cái chiếu nhỏ, giải vào phía trong sát vách cái chòi, rồi nằm xuống, đầu kê lên cái túi vải.
Tuấn hỏi:
– Cô ở tù được mấy tháng rồi?
– Gần 4 tháng anh ạ.
– Vậy cũng là tù mới, không hơn tôi bao nhiêu.
– Anh đi đường nào?
– Đường Sóc Trăng. Tàu ra ngang Côn Sơn thì gặp tàu công an. Nó đuổi bắt và kéo vào Vũng Tàu. Ra đến biển tưởng thoát, ai ngờ rủi như vậy.
– Cũng như em, đi ngả Bà Rịa, bị nó kéo vào. Không tới Bi Đông thì tới Bi Đát.
Tuấn cười:
– Lần đầu, tôi mới nghe cô nói câu này. Ai nghĩ ra với vần tuyệt như thế. Không tới Bi Đông thì tới Bi Đát, cũng như hai câu:
Nam Kỳ khởi nghĩa tiêu Công Lý.
Đồng Khởi vùng lên mất Tự Do.
– Cô biết đường Tự Do và Công Lý ở Sài Gòn chớ?
– Dạ biết.
– Sau 75, họ đổi Tự Do thành Đồng Khởi và Công Lý thành Nam Kỳ Khởi Nghĩa.
Hồng nói:
– Vì thế dân miền Nam mới có câu: Con nuôi má, con nuôi cá hay má nuôi con. Em nằm lòng câu này trước khi đi vượt biên. Bây giờ chúng ta đang ở tình trạng Má nuôi con.
Tuấn nói:
– Vậy là hôm nay cô cho tôi biết 2 câu về chuyện vượt biên. Cô đẹp người, nói chuyện văn vẻ, hát hay, hoa khôi của đội tù nữ hay hoa khôi của trại tù Vũng Tàu.
Hồng nói:
– Anh tôn em là hoa khôi, nhưng em lại thấy em là thân tàn ma dại của đội tù nữ.
Tuấn quay nhìn Hồng một lúc:
– Tôi không khen để lấy lòng mà nói ra sự thật về những điều cô có. Cô trẻ và đẹp hơn cô chủ quán cà phê Bàu Sen nhiều.
– Anh mê cô chủ cà phê hay sao mà em thường thấy anh đắm đuối nhìn cô ấy?
– Mình là thân tù thì mê được ai, nhưng là tù được vào quán có chủ quán đẹp thì nhìn cho khuây khỏa. Thật rủi mà may được tù ở đây. Sáng vào quán, trưa tù nam thoải mái đi tát cá, còn tù nữ thì ngày ngày đi chợ.
– Cả đội chỉ có 3 cô được đi chợ thôi. Còn bọn em làm đồ ăn, nấu cơm và phục dịch quản giáo.
– Phục dịch những gì?
– Cơm bưng, nước rót.
– Không có chuyện gì khác nữa sao?
– Nhìn thì biết anh ta muốn lắm, nhưng chắc không dám.
– Vậy thì đỡ. Ở miệt dưới Cà Mau, tôi nghe họ hành tù vượt biên như nô lệ. Tù nữ, cô nào đẹp thì không thoát khỏi tay trưởng trại, tù nam thì phải làm như trâu. Được kéo về đây đỡ quá. Nếu bị kéo vào vùng Cà Mau, thì làm gì có chuyện sáng sáng vào quán phì phèo điếu thuốc nhìn cô chủ. Cô cũng may chớ bị kéo vào Cà Mau thì nhan sắc như cô thoát sao được tên trưởng trại.
– Đã đi vượt biên thì phải chấp nhận bất cứ chuyện gì. Coi như gặp hải tặc vậy thôi, anh ạ… Thôi anh ngủ đi cho khỏe. Chiều lại làm, trời nắng quá… Nói rồi Thu Hồng yên lặng. Thế nằm rất khêu gợi, nằm ngửa chân co chân duỗi. Đôi vú nhọn căng như muốn bật hàng khuy, còn gò mu thì nổi hẳn lên dưới lớp vải đen mỏng… Tuấn liếc nhìn, rồi nằm nhìn lên nóc chòi. Gió thổi làm những tàu là chuối kêu phần phật. Thế là khỏi phải tưởng tượng vú, mu của cô chủ quán. Bây giờ thì vú, mu ở kề bên mà sự phô bày còn tuyệt trần hơn. Tuấn liếc nhìn xuống gò mu một lần nữa rồi nhắm mắt.
Phần 2
Tuấn chợp mắt được một lúc thì tỉnh lại, nhìn xuống Hồng, có lẽ đã ngủ, nhưng vẫn một thế nằm ngửa, gò mu nổi lên như ngọn đồi đen giữa ngã ba với hai đùi duỗi thẳng. Cả tuần nay, khi nào Tuấn tỉnh lại đều nhìn thấy 2 khuy áo gần cổ đều bật ra để lộ 2 vú tròn căng trắng hồng… Hôm nay thì mở tới 3 khuy, nên Tuấn nhìn hết 2 vú và một phần bụng. Sơn biết Thu Hồng cố ý, nhưng để lộ quá thế kia, nếu có người đi ngang qua cái góc này sẽ thấy hết và chắc chắn lời đồn sẽ tới tai quản giáo. Ngẫm nghĩ một lúc, Tuấn bước xuống võng, ngồi đập vào tay Hồng. Hồng mở mắt nhìn Tuấn hỏi:
– Anh cần gì mà đánh thức em?
– Cài khuy áo lại. Nếu có người đi qua nhìn thấy thì sẽ rắc rối.
– Chẳng có ai đi qua chỗ này đâu. Mấy anh tù thì mê tát cá để chiều về có cá ăn. Còn mấy ả tù thì giờ này ngủ như chết. Quản giáo thì giờ trưa là giờ ngồi quán tán tỉnh cô chủ quán. Bàn của quản giáo với đội trưởng, la liệt thức ăn, nhưng đó là những thứ cô chủ chiêu đãi để quản giáo cho tù vào uống cà phê. Ở cái xó này chỉ có anh và em. Em biết ở tù ai cũng thèm, nên em cho anh nhìn. Anh thích thì em cho anh đấy.
– Cảm ơn Hồng, nhưng chúng ta là tù phải giữ gìn cẩn thận, đừng để ai thấy. Tới tai quản giáo thì cả hai đều gặp rắc rối. Rồi chắc gì chúng ta còn được nằm với nhau ở đây.
– Cả tuần nay anh nhìn đã no mắt chưa? Hồng hỏi, kéo áo đóng khuy lại, rồi hỏi:
– Anh muốn nhìn đùi em không? Muốn nhìn thì cứ kéo chân quần lên, nói rồi Hồng co hai chân lên.
Tuấn nhìn Hồng một lúc, muốn nhìn nhưng sợ lộ liễu quá nên nói:
– Cảm ơn em, để hôm khác. Hôm nay nhìn vú đủ rồi.
Tuấn đặt tay vào đùi Hồng một lúc rồi nằm lên võng.
Hồng ngồi dậy hỏi:
– Bên tù nam anh nằm ở chỗ nào?
– Nằm phía trong, gần bức tường ván.
Mắt Hồng sáng lên:
– Thế thì may quá. Em cũng nằm phía trong sát bức vách ván, đầu đụng vào tường.
– Anh vào sau nên nằm ở đó, rộng rãi chẳng gần ai. Các ông ấy dồn lên phía trên và phía ngoài vì hai chỗ đó có cửa sổ.
– Thanh ngang để đóng ván cách nền nhà cả gang tay. Tháng trước em mất cả con gà quay, gia đình mới thăm nuôi, vì để sát vách. Bên tù nam có người thò tay qua lấy. Từ đó em không để đồ ăn ở gần vách ván nữa mà để phía đầu sát tường. Bây giờ thanh ngang đó lại giúp chúng ta được gần nhau. Đêm nay nằm ở sát vách ván, đầu đụng tường, anh sẽ biết việc em làm.
Có tiếng lao xao gọi nhau ở phía trước nhà bếp, Hồng đứng dậy:
– Đám tù đi tát cá về rồi. Em ra bếp đây.
Sau khi ngồi uống trà với mấy người trong phòng, Tuấn lại chỗ nằm. Chàng mắc mùng vào sát bức tường ván, trước thì mắc cách vách khoảng một sải tay để nằm cho thoáng. Tuấn chui vào mùng nằm nhìn đình màn thầm nghĩ không ngờ chỉ một lời khen mà kết được người tình trong tù. Trong cái chòi, Hồng nằm ngửa mở hai khuy áo để vú cho mình nhìn đã là liều. Chẳng biết đêm nay bảo mình nằm sát bức vách, nàng sẽ dẫn mình tới đâu đây. Eo thon, vú nở, mông lớn, thì đó là tướng người Ɩồŋ to. Điều này Tuấn đã được thực chứng khi Hồng nằm ngửa, gò mu phồng cao đã nổi lên dưới lớp vải đen mỏng, còn lông mày lông mi dài thì lông Ɩồŋ phải phủ hết mu. Ở ngoài đời, Tuấn đã đi qua mấy người tình, nhưng không ai so sánh được với Hồng – quyến rũ, sắc sảo mà lẳng. Chất đó là người tình thì tuyệt, còn lấy làm vợ thì không chắc sống với nhau được lâu, vì lẳng thì đa dâm, không chung thủy. Ông bà xưa đã dạy như vậy. Tuấn bỗng bật cười vì thấy mình nghĩ quẩn. Gặp nhau trong tù thì kết, chớ ra tù chắc gì nàng đã ngó đến mình mà nghĩ chuyện vợ con.
Kẻng báo ngủ đã lâu. Dưới ánh đèn vàng, chỉ còn nghe thấy tiếng ngáy, tiếng thở của những người tù. Tuấn đang nghĩ đến người tình đang nằm cạnh mình bên kia bức vách ván thì thấy bàn tay Hồng thò qua đặt lên bụng chàng, rồi tìm tay Tuấn kéo qua, đặt lên vú. Tuấn nằm sát vào vách, bàn tay lần mò vuốt mặt, vuốt cổ, vuốt bụng và nhận ra là Hồng đã khỏa thân. Chàng không vội đi vào trung tâm mà đi tìm ở vòng ngoài. Bàn tay tìm gò mông, tìm hai đùi, tìm bụng, tìm đôi môi, tìm mái tóc, tìm khoanh cổ. Chàng đang xoa nắn hai vú thì bàn tay Hồng kéo bàn tay Tuấn đặt lên mu lồn. Tuấn đã nhìn thấy gò mu này nhô lên dưới lớp vải. Bây giờ thì không phải phải tưởng tượng nên chàng xòe bàn tay úp vào, nhưng bàn tay không che hết mu – chiết yêu chân cự huyệt – Tuấn bóp gò mu dày và những ngón tay lần trong đám lông rậm dài và thấy đám lông phía dưới đã ướt đẫm dâm khí. Chàng miết hai ngón tay vào khe Ɩồŋ và nắn bóp mòng đóc đã cương cứng. Hồng nẩy mông lên theo những cái bóp… Bàn tay lần xuống dưới và thấy dâm khí đã nhòe nhoẹt ở bẹn và chảy xuống đùi. Tuấn dùng hai ngón tay miết lên xuống khe lồn, rồi đút ngón tay vào lỗ đầy nước. Chàng miết mạnh ngón tay trong lỗ và đi sâu vào trong. Bỗng Hồng thò tay qua bụng Tuấn, luồn vào trong quần đùi, nắm chặt con ċặċ đã cương cứng vuốt lên xuống. Bị kích thích mạnh, Tuấn bóp Ɩồŋ và miết hai ngón tay trong lỗ sâu thẳm. Bỗng chàng nghe hai tiếng: Anh ơi và Hồng dướn mông lên cao, thân thể co giật… Tuấn biết Hồng đã đạt cơn sướng kích ngất, và bị kích thích nên cũng xuất theo. Tuấn đợi cho Hồng nằm yên, đặt bàn tay đầy dâm khí vào má nàng, rồi cầm bàn tay Hồng đưa lên miệng cắn mấy ngón tay đầy tinh dịch. Tuấn thò tay qua úp vào Ɩồŋ và để yên không rút về. Chàng lại nghe tiếng gọi nhỏ: Anh ơi.
Tuấn để một chân xuống đất đu đưa cái võng, nhìn xuống và bắt gặp cái nhìn rất lẳng của Hồng như mời gọi. Vẫn thế nằm ngửa chân co, chân duỗi, rất khêu gợi với gò mu nổi lên dưới lớp vải đen mỏng. Đêm qua chàng đã biết nó lớn ra sao và bàn tay chàng đã lăn lộn trên cái mu múp ấy cả giờ. Được ăn có một nửa với ngón tay và bàn tay nên cái thèm lại tăng thêm. Tuấn nhìn vào con mắt đắm đuối của Hồng: Cho anh nhìn đùi một lúc.
Hồng co hai chân, kéo hai ống quần qua đầu gối và để chân quần tụt xuống dưới đùi. Hai đùi tròn trắng mịn như ngó cần. Tuấn bước xuống, ngồi bên đùi Hồng: Anh muốn cắn quá.
– Cắn đi. Giờ này chúng nó ngủ hết, chẳng ai ra cái xó này đâu.
Tuấn cúi xuống, cắn quanh đùi. Những vết răng đỏ nổi lên dưới làn da trắng mịn.
Hồng đưa tay kéo quần xuống tới đùi, nhìn Tuấn:
– Cắn cho nát ra đi.
Tuấn cúi xuống cắn vào mu, ngậm một lúc rồi đưa miệng lên cắn vú, cắn cổ, cuối cùng là hai môi, miệng trong miệng, hai lưỡi quấn lấy nhau… Khi hai miệng rời nhau, chàng nói: Anh thèm lồn, muốn đi vào trong em. Không biết đến bao giờ mới đi vào được.
– Ra tù mình sống với nhau. Lúc đó em muốn anh ở cả đêm trong đó.
Có tiếng lao xao ở trong bếp:
– Con Ngân và con Yến đi tát cá với đám thằng Xuân. Chiều nay bọn mình lại có dịp ra giếng làm cá.
Tuấn hôn hai bên má Hồng, rồi trở lại võng.
Phần 3
Cả tuần nay Tuấn băn khoăn về tin một tù vượt biên ở đội 4 đã bị quản giáo nhận diện là tù cải tạo ở trại Suối Máu, Tân Hiệp, Biên Hòa, và đã bị đưa đi liền. Tuấn đã ở trại Suối Máu 3 năm và có thể mấy ông quản giáo ở K1, K2, K3 nhớ mặt chàng. Nếu có một ông nào đó mà đổi từ trại Suối Máu ra trại tù Vũng Tàu thì chàng có thể lại là trường hợp của anh tù vượt biên vừa bị nhận diện. Sau khi suy nghĩ mấy ngày, Tuấn quyết định trốn trại. Chàng quan sát khu vực Bàu Sen. Chỉ có một con đường đất từ quốc lộ đi vào khu lao động, dài gần cây số. Hai bên là đầm đầy sen chạy dài hút mắt. Chàng không thể ước lượng đầm sen dài tới đâu. Mấy toán tát cá chỉ loanh quanh cách chỗ con đường đất chừng 2,300 mét, trong đó tên đội trưởng và có thể có những thằng ăng ten luôn canh chừng con đường. Không cách nào ra khỏi con đường đất. Tuấn bỏ ý định trốn ở Bàu Sen. Đang bâng khuâng không biết trốn bằng cách nào thì đội 1 thay thế đội 3 đi lấy củi.
Trong ngày đầu đi lấy củi, đội 1 chia làm 2 toán. Toán đi lấy củi gồm 11 người còn trẻ khỏe mạnh, còn những người có tuổi và gầy yếu thì tiếp tục lao động ở Bàu Sen. Ngoài tên tù đội trưởng, toán có một công an chỉ huy và một công an lái xe. Xe đi qua Bà Rịa, đi theo liên tỉnh lộ Bà Rịa – Long Khánh. Trước 75, Tuấn phục vụ tại Tiểu Khu Long Khánh nên biết rõ con đường liên tỉnh này bỏ hoang, vì mất an ninh hoàn toàn. Xe đi khoảng 10 cây số tới một khu chợ buôn bán với nhiều hàng quán thì dừng lại cho tù vào một quán cạnh chợ ăn sáng. Hai viên công an và tên tù đội trưởng ngồi một bàn, còn tù ngồi từng toán, tùy khả năng, người uống cà phê, người hủ tíu, người bánh mì kẹp thịt. Ngồi quán gần cả tiếng, toán tù được lệnh lên xe và đi khoảng chục cây số nữa tới vùng rừng cao su thì xe rẽ vào một con đường đất chừng cây số thì dừng lại. Theo lệnh đội trưởng, mỗi toán 2 người đi quanh khoảng 200 mét tìm những cây cao su gãy hay ngả nghiêng thì cưa với chiều dài khoảng 3 mét chất lên xe.
Cây cao su tươi rất dai nên khó cưa, và cưa của nhà tù cũng quá cùn nên hai người phải mất cả nửa tiếng mới cưa xong một khúc. Vì thế, sau khi nghỉ trưa 1 tiếng, toán tù phải đi quanh tìm cây và ì ạch cưa tới 5 giờ chiều mới đầy xe để có thể về trại. Trên đường về, Tuấn nghĩ miên man về con đường tẩu thoát. Buổi sáng vào quán bên cạnh chợ, nhưng không được ra khỏi quán. Chỗ cưa cây, rừng cao su bạt ngàn, nhưng hai người một cặp, kiểm soát lẫn nhau, ngay khi đi tiểu hay đi cầu cũng không được đi xa. Thành ra trong rừng cao su cũng không làm gì được.
Sau hơn 1 tuần đi lấy củi, Tuấn đã tìm ra nơi có thể tẩu thoát. Hôm nay là ngày quyết định hành động. Chàng mặc quần áo như thường lệ, tù vượt biên không có quần áo tù, đi đôi giày vải do người nhà thăm nuôi đem vào. Buổi chiều về hơi trễ, gần 6 giờ xe mới chuyển bánh, tới Bà Rịa thì trời đã chập choạng tối, điện đường đã sáng. Khi xe đến ngã năm, chạy chậm lại thì Tuấn ngồi trên đống củi ở cuối xe đã nhảy xuống đường và chạy thục mạng về phía con đường bên trái vào một ngõ nhỏ, và cứ thế chạy qua mấy con đường nhỏ đi vào khu nhà dân có vườn, có nhiều cây cối. Chạy được chừng 15 phút, Tuấn dừng lại, không thấy động tĩnh gì ở phía sau. Chàng yên tâm đi qua một con đường nhỏ khác, rồi đi loanh quanh chừng 20 phút thì ra một khu phố buôn bán. Tuấn dừng lại mua một ổ bánh mì thịt và hỏi đường ra bến xe Bà Rịa. Khi nhìn thấy bến xe, chàng không vào bến mà đi qua khu khác. Tới khoảng hơn 10 giờ, chàng mới tới bến xe, nhập vào đám người ngồi nằm chờ đợi ở bến. Có lẽ đây là những người lỡ độ đường, nằm ở bến xe để chờ những chuyến xe ngày mai. Tuấn tìm được một chỗ khá tốt ở sau bến, ngồi tựa vào tường, chờ qua đêm. Nghĩ lại Tuấn thấy mình ước tính đúng. Chỉ ở khu ngã năm giữa Bà Rịa mới có thể chạy. Tên tù đội trưởng và tên công an ngồi ở phía trước đống củi không dám đuổi theo, vì sợ sẽ có những người khác theo nhau chạy. Còn bắn cũng không dám, vì khu ngã năm luôn có nhiều xe đạp, xe gắn máy và người đi bộ, nếu bắn có thể trúng người khác. Vậy là Tuấn đã thoát khỏi nhà tù Vũng Tàu, nhưng còn đường về Sài Gòn. Chàng quyết định không đi đường Bà Rịa – Sài Gòn, vì có thể bị bắt lại ở những trạm kiểm soát, mà sẽ đi bằng con đường liên tỉnh lộ Bà Rịa – Xuân Lộc, con đường đi lấy củi. Sáng hôm sau, khi bến xe đã náo nhiệt, Tuấn tới bến xe Bà Rịa – Xuân Lộc và đi chuyến xe thứ nhì. Con đường này có hai trạm kiểm soát, nhưng chỉ có tên lơ xe chạy vào trạm báo rồi chạy ra và xe tiếp tục đi. Tuấn đến bến xe Xuân Lộc sớm, vào quán ăn sáng uống cà phê. Trên xe đi Sài Gòn, Tuấn nghĩ nhiều đến Thu Hồng, tiếc thân thể màu mỡ ấy. Nàng hẹn với Tuấn là ra tù sẽ sống với nhau. Tuấn nghĩ, đẹp và dâm như thế thì Hồng lại tìm một anh nào đó, rồi bảo anh ta dọn đến chỗ của Tuấn và nàng lại được anh ta xoa bóp đêm đêm.
Thoát khỏi nhà tù Vũng Tàu được một năm, Tuấn lại gặp 1 chuyến vượt biên khác và lần này chàng đã qua đại dương an lành tới đảo Galang. Vì là sĩ quan đã đi cải tạo, nên chỉ 5 tháng, Tuấn được phái đoàn Mỹ phỏng vấn, được nhận và chàng đã qua trại Bataan ở Phi Luật Tân hơn 1 tháng. Hôm nay là Chủ Nhật, Tuấn lên chợ khu 1 để tìm mua mấy thứ cần dùng. Từ chợ đi ra, Tuấn định tới quán bên kia đường uống cà phê thì bỗng có người kêu tên và choàng ôm ghì lấy Tuấn giữa chỗ đông người. Tuấn nhìn lại, sửng sốt thốt lên: Thu Hồng.
Hồng buông Tuấn ra:
– Hồng Bàu Sen đây. Tưởng không bao giờ gặp lại anh nữa. May quá, hôm nay em lại đi chợ trên này. Em ở mãi khu 5.
– Anh ở khu 7, cũng không mấy khi lên chợ khu 1. Hôm nay lên đây để tìm mua mấy thứ cần, nên mới có thể kỳ ngộ như thế này.
Tuấn cầm tay Hồng đi qua đường, vào quán cà phê. Hai người ngồi phía trong quán, nhìn qua thung lũng với dãy núi chạy dài vào chân trời. Cô tiếp viên đến bàn.
– Em uống cà phê hay nước ngọt?
– Cho em cà phê sữa.
Tuấn nói với cô tiếp viên:
– Please give me two cups of milk coffee.
Khi cô tiếp viên đem cà phê để ra bàn, Tuấn nói: Thank you, rồi hỏi Hồng:
– Em sang đây đã được bao lâu?
– Dạ, được 5 tháng rồi.
– Vậy thì khi anh lên Galang, em vẫn còn ở Galang.
– Em ở Galang được 8 tháng thì qua đây. Thỉnh thoảng em cũng ra mấy quán uống cà phê mà sao không gặp anh?
– Chắc đi uống khác giờ. Anh thường 9, 10 giờ mới ra quán.
– Anh thì chỉ ở quán Bàu Sen mới mong tới sớm.
Tuấn cười:
– Anh tẩu thoát rồi, còn Bàu Sen gì nữa. Mà sau đó có gì thay đổi?
– Thằng Dũng đội trưởng nhảy xuống đuổi theo anh, bị đụng vào xe máy té gãy chân. Phải mấy người xuống khiêng lên xe đi bệnh viện. Nếu nó không té, đuổi theo anh thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra.
– Không chắc tìm thấy anh, vì trong khu đó có nhiều con đường nhỏ. Nó vào cũng sẽ bị lạc trong mấy con đường đó. Còn anh thì chạy thục mạng lao từ đường này, quành sang đường kia để nếu có người đuổi theo cũng không biết phải đi đường nào. Nhưng nó té nên anh đỡ vất vả… Tù với nhau cả, lập công làm gì. Anh chạy nó có mất gì đâu.
– Thằng Thông lên thế thằng Dũng và đội 1 thôi đi lấy củi.
– Em còn ra cái xó chòi hay trở về bếp?
– Trưa em vẫn ngủ ở đó, nhưng không có tên nào thế chỗ của anh.
Tuấn chỉ ngón tay vào ngực Hồng:
– Chúng nó mê cá, nên anh mới có cơ hội vàng. Cảm ơn em. Ai ở tù được như anh?
– Em mê anh nên muốn cho anh thấy hết.
– Chớ không phải do lời khen người đẹp, hát hay?
– Không phải. Mê ngay từ ngày đầu anh ra Bàu Sen. Khen chỉ là dịp để làm quen. Vì thế em không thích thấy anh nhìn có vẻ say đắm cô chủ quán mà không nhìn em chăm chú bao giờ.
– Toán nữ luôn đi sau cùng, còn ở trong quán thì em ngồi khuất sau mấy cô. Như thế làm sao nhìn? Em không thấy cuối cùng anh phải kiếm cớ lùi lại để đi sau toán nữ.
– Hôm đó em hát để anh nghe. Anh khen thật đúng ý em. Nếu không khen thì biết lúc nào mới làm quen được. Hôm em mở hai khuy áo, anh có đoán được ý em không?
– Đoán được ngay khi em nằm ngửa hớ hênh.
Hồng cười, rồi lấy trong bóp ra mấy trăm đô la, đưa cho Tuấn:
– Em có anh chị ở Cali gửi cho khá tiền. Anh cầm lấy ít trăm để chi dùng. Sang Mỹ anh định ở tiểu bang nào?
– Mấy tháng ở đây anh mới tìm người bảo trợ, nên chưa biết sẽ về đâu.
– Anh ở chỗ nào yên ổn rồi thì sang Cali một chuyến. Em sẽ giới thiệu anh với anh chị em, rồi sẽ theo anh về nhà. Khi nghe tin anh chạy thoát, em mừng cho anh nhưng buồn nhiều vì nghĩ là sẽ không bao giờ gặp được anh nữa. Em vẫn nghĩ anh sẽ ở hết án như bao nhiêu người khác, nên không vội ghi cho anh địa chỉ.
– Trên xe từ Xuân Lộc về Sài Gòn, anh cũng nghĩ như em và trách mình là không lấy địa chỉ của em sớm để khi em ra tù thì đi tìm. Ai ngờ, thật là duyên số.
– Bên khu 5 có mấy quán cà phê lộ thiên. Buổi tối họ kê bàn ghế ra bãi cỏ, ngồi uống rất tình. Tối nay chừng 7, 8 giờ, anh qua em nhà dãy B phòng số 5. Mình uống cà phê lộ thiên với nhau xem hương vị cà phê Bataan đêm nay đậm đà tới đâu.
Chợt nhớ cái money order của Trần Thọ mới nhận ngày thứ sáu, phải ra nhà bank ở Batanga mới đổi sang tiền Phi được, Tuấn hỏi:
– Em đã ở Bataan mấy tháng, có đi Batanga lần nào chưa?
– Em đã đi 2 lần với cả lớp học, có thầy hướng dẫn.
– Thành phố Batanga thế nào?
– Thành phố nhỏ ven biển, cảnh đẹp và hiền hòa.
– Thứ Hai anh phải đi Batanga để đổi một money order 200 Úc Kim của một người bạn ở Úc gửi. Đô la thì có thể đổi ở đây, còn Úc kim phải ra nhà băng ở Batanga mới đổi được.
Mắt Hồng sáng lên:
– Thứ Hai em đi với anh.
– Anh sợ em không đi được, vì ra khỏi trại phải có giấy phép.
– Luật quy định như thế, nhưng người không có phép vẫn đi được. Vì ở cuối khu 7 có một đường đi vòng phía dưới trạm kiểm soát. Em sẽ ra đó trước để đón xe lam anh đi, rồi mình cùng ra bến xe Morong, đón xe đi Batanga.
– Sao em biết đường đó?
– Lớp em có nhiều tên đã đi ra Morong theo cách đó – Hồng cười: Mấy thằng kháo nhau và chỉ đường để ra Morong chơi gái. Chúng chỉ cho nhau cặn kẽ, em nghe hết nên biết đường. Còn từ Morong đi Batanga thì em đã đi hai lần, nên cũng quen thuộc như đường từ nhà tù Vũng Tàu ra Bàu Sen.
Phần 4
Sau khi tới ngân hàng đổi tiền và đi ăn, Tuấn và Hồng tới một khách sạn ở gần bến xe. Vừa đóng cửa phòng, hai người ôm ghì lấy nhau. Tuấn dìu Hồng tới giường, đặt Hồng nằm ngửa, một nửa thân trên giường, còn nửa thân từ ngã ba trở xuống nằm ở thế rất khêu gợi. Hai người hôn nhau say đắm. Miệng Tuấn đi xuống cổ, rồi xuống ngực. Hồng cởi mấy khuy áo, kéo nịt vú lên cổ, ghì đầu Tuấn vào hai vú. Miệng Tuấn mê man ở hai núm vú. Thân dưới, ċặċ Tuấn đè lên mu lồn. Hồng nâng mông, cởi quần kéo xuống, nói như líu lưỡi:
– Cho em cọ một tí.
Tuấn cởi quần, đặt con ċặċ đã cương cứng trườn khe Ɩồŋ lên mòng đóc, rồi trườn xuống đến lỗ. Khe Ɩồŋ đã đầy nước. Hồng vừa thở hổn hển vừa nói:
– Đâm vào cho em mấy cái…
– Để lát nữa. Bây giờ đi tắm đã. Ở đây mình thong thả chứ đâu có vội vã nhìn trước nhìn sau như ở cái chòi Bàu Sen.
Hồng nâng mông lên:
– Không vội, nhưng cứ đâm vào cho em mấy cái. Em đang nứng – vừa nói Hồng vừa cầm ċặċ cương cứng đút vào lồn.
Tuấn không cưỡng được, ôm vai Hồng dập theo tiếng rên ưm… ưm… với tiếng nói: Chết mất anh ơi… Tuấn dập thêm chục cái nữa, rồi rút ra:
– Để lát nữa. Đi tắm đã em – Nói rồi kéo quần Hồng lên. Nhìn vào mắt Hồng lơ mơ chưa tỉnh, Tuấn bảo:
– Em nằm một lúc cho tỉnh. Anh đi tắm trước.
Tắm xong bước ra, vẫn thấy Hồng còn nằm, Tuấn đến nâng nàng dậy:
– 4 Giờ phải ra xe đấy cô nàng. Mình nên về sớm một chút.
Hồng gật đầu, đứng dậy bước vào phòng tắm.
Trong phòng tắm bước ra, Hồng quàng chiếc khăn bông đến trước Tuấn, mở hai đầu khăn tắm. Vú lớn, Ɩồŋ to lông rậm thì Tuấn đã biết, nhưng bây giờ nhìn vú, Ɩồŋ trên thân thể trần truồng trắng ngần, chàng bị cuốn vào một bức tranh khỏa thân tuyệt mỹ. Tuần nghĩ đến những lúc nhìn hai vú Hồng dưới chiếc nịt vú mỏng và mu Ɩồŋ nhô cao dưới lớp vải đen trong cái chòi sau bếp ở Bàu Sen, nên cúi xuống cắn Lồn, hôn vú, rồi nói:
– Em tới nằm xuống giường để anh nhìn một lúc. Anh muốn tìm lại sự thèm muốn khi nhìn hai vú và mu Ɩồŋ em dưới lớp vải mỏng ở cái chòi…
Hồng hôn Tuấn, rồi đến giường bỏ khăn nằm ngửa quay chân về phía Tuấn. Nàng mở rộng hai đùi, mắt lim dim nhìn Tuấn.
Chừng 15 phút sau, Tuấn bước đến giường, cởi quần áo quăng qua một bên, cúi xuống hôn Hồng từ đầu cho đến chân, cắn hai đùi, cắn mu lồn, rồi liếm dọc khe Ɩồŋ đã đẫm nước. Miệng bú liếm lồn, hai bàn tay xoa nắn hai vú, Tuấn nhớ lại những đêm thò tay qua bức vách ván bóp lồn, xoa nắn vú và nhớ lại sự thèm Ɩồŋ lúc đó…
Hồng nẩy mông lên khi Tuấn liếm và day mòng đóc. Cơn nứng như thác đổ xuống, nàng dướn mu Ɩồŋ lên mặt Tuấn:
– Anh ơi, hưởng Ɩồŋ đi, nứng lắm rồi.
– Nước Ɩồŋ ra nhiều quá, liếm mãi không hết.
– Nước ra cho anh đó. Nứng cho anh đó. Hưởng Ɩồŋ đi, đang nứng lắm, hưởng đi…
Nhìn khí Ɩồŋ tuôn đầy khe lồn, chảy xuống bẹn, nhòe nhoẹt ở hai đùi, Tuấn quỳ lên, cầm ċặċ đã cương cứng hết cỡ nhấp vào lỗ Ɩồŋ đầy nước… rồi đi vào, nhưng đi rất chậm để hưởng sự chiếm đoạt từng phân cái lỗ mà chàng đã thèm khi ở nhà tù Vũng Tàu… Đi tới cùng, rồi rút ra, đâm vào chậm… cứ thế ċặċ ra vào rất chậm để hưởng cơn nứng với sự co giật, run lên từng cơn của cái thân trắng ngần của Hồng…
Hồng nói như mê sảng: Hưởng Ɩồŋ đi… hưởng đi, em đang nứng… dập mạnh cho vỡ ra đi… Hồng vừa nói, vừa nâng mông sàng, sẩy với những cái hất lên. Hai chân lúc co lên ngang nách, lúc duỗi thẳng ngang hông để đón những cái dập… Bỗng Hồng trỗi đạp, hất mông với tiếng kêu: Tuấn ơi, em chết rồi… Em chết…
Tuấn biết Hồng đã tới cơn sướng kích ngất, nên dập mạnh liên tục để hưởng sự lồng lộn của cái thân nóng với hai má đỏ và đôi mắt thất thần của Hồng. Khi Hồng ngừng trỗi đạp, nằm yên, Tuấn để ċặċ trong Ɩồŋ khoảng 15 phút, rồi lại dập từ chậm đến nhanh và chẳng bao lâu, Hồng lại hất mông, sàng sẩy, trỗi đạp, co duỗi hai chân cho những cái dập vào sâu hơn với những tiếng rên ằng ặc… và tiếng nói: Nứng lắm, hưởng Ɩồŋ đi, đéo cho nát ra đi… Tuấn tận hưởng cơn nứng với những cái dập mạnh, thỉnh thoảng rút ra, nhìn mu Ɩồŋ phồng lớn, hai mép Ɩồŋ mọng đỏ với mòng đóc là một cục thịt đỏ, Tuấn biết Hồng đang nứng cực độ nên trườn đầu khấc trên khe lồn…
Hồng ưỡn mu kêu lên: Nứng chết mất, đâm vào đi… đâm vào đi…
Tuấn vòng tay ôm cổ Hồng với câu nói: Thèm lồn…
– Thèm thì đéo đi, dập cho nát ra đi… đâm vào dập đi… Em đang nứng… hưởng Ɩồŋ đi…
Sau mấy chục cái dập mạnh, Tuấn biết mình sắp tới, nên vừa dập vừa day và Hồng kêu lên thét lên: Em chết rồi, Tuấn ơi… Tuấn ra cùng với tiếng thét của Hồng. Hai người đã tới cơn sướng kích ngất cùng nhau. Tuấn nằm yên vùi mặt vào khe vú Hồng…
Sau khi trả phòng, trên đường ra bến xe, Hồng nói:
– Morong chắc có khách sạn. Tới bến xe Morong em sẽ hỏi.
Tuấn nói:
– Morong là quận. Một thị trấn sầm uất như thế, phải có khách sạn chớ.
– Có khách sạn thì mỗi Chủ Nhật mình sẽ ra Morong với nhau.
Tuấn cười:
– Ở nhà tù Vũng Tàu hay ở Bataan, anh chỉ là người đi theo em – Tuấn dừng lại ghé tai Hồng nói nhỏ: Đi tù mà được hưởng Ɩồŋ của cô tên Hồng. Cảm ơn cô Hồng Bàu Sen.
— Hết —
Tác giả: Vu Sơn
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Nhận xét
Đăng nhận xét